
Câu chuyện số 10
Có lúc tôi giận bản thân mình. Giận vì sao cứ lao vào những điều khiến mình tổn thương. Giận vì dù biết rõ nguồn cơn, tôi vẫn không thể dừng lại. Tôi không còn trách cha nữa, nhưng cũng chẳng thể nói là đã tha thứ.

Chào bạn,
Hoa Súng đã đọc bài viết của bạn bằng tất cả sự lắng nghe và thấu cảm. Những dòng bạn viết ra không chỉ là chữ nghĩa mà còn là từng nhịp đập chậm rãi của một trái tim từng chịu nhiều im lặng, từng chất vấn, từng khao khát được lấp đầy. Cảm ơn bạn đã can đảm viết ra điều đó. Với tư cách là một người bạn, Hoa Súng xin được chia sẻ cùng bạn một vài điều có thể phần nào soi sáng hành trình bạn đang đi.
Bạn lớn lên trong một mái nhà có hình bóng người cha, nhưng lại thiếu hẳn sự hiện diện tinh thần và cảm xúc. Không có tiếng la mắng hay những trận đòn roi, nhưng chính sự im lặng kéo dài lại để lại một dạng tổn thương khó gọi tên. Đó là sự trống trải, là cảm giác bị bỏ rơi mà không ai biết đến. Một người cha không tệ, nhưng cũng chẳng bao giờ thật sự có mặt. Và bạn, trong thế giới ấy, đã học cách im lặng theo. Bạn học cách giấu đi nhu cầu được yêu thương, học cách chịu đựng sự thiếu vắng, và từ đó lớn lên với một khoảng trống mà chính bạn cũng không rõ tên gọi.
Có những người từng nghĩ mình ổn, giống như bạn. Nhưng sự thật là có những vết thương không chảy máu, lại âm thầm ngấm sâu và len lỏi vào từng mối quan hệ, từng lựa chọn trong đời. Việc bạn bị thu hút bởi những người đàn ông lớn tuổi không phải là điều gì sai. Đó là cách tiềm thức của bạn dẫn dắt bạn đến những hình bóng mà ngày xưa bạn không có được. Trong sâu thẳm, bạn không chỉ đang yêu, mà còn đang tìm kiếm cảm giác được chở che, được vỗ về, được công nhận. Thứ tình cảm mà lẽ ra, một đứa trẻ nên được nhận từ cha mình. Nhưng rồi những người đó cũng lần lượt rời đi, hoặc khiến bạn đau lòng. Và bạn lại một lần nữa trở thành đứa trẻ đứng trước một cánh cửa không bao giờ mở.
Bạn trách mình, giận bản thân vì cứ lao vào điều khiến mình tổn thương. Bạn nói rằng biết rõ nguồn cơn nhưng không dừng lại được. Hoa Súng muốn bạn biết rằng, điều đó không phải là sự yếu đuối. Đó là quy luật của tâm lý con người. Khi những nhu cầu quan trọng không được đáp ứng từ thuở nhỏ, ta sẽ tiếp tục tìm kiếm nó trong vô thức, lặp lại hy vọng rằng lần này sẽ khác. Và chính vì bạn hiểu được điều đó, bạn đang tiến những bước đầu tiên trên hành trình chữa lành.
Hoa Súng hiểu rằng bạn đã phải mạnh mẽ trong thời gian quá dài. Mạnh mẽ đến mức chính bạn cũng không còn biết mỏi mệt trông như thế nào nữa. Nhưng bên dưới vẻ “ổn” ấy, bạn vẫn là đứa trẻ cần một cái ôm, một lời thừa nhận, một ánh nhìn ấm áp. Và bạn hoàn toàn có quyền mỏi mệt. Bạn xứng đáng được yêu thương mà không cần phải gồng lên.
Nếu có thể, bạn hãy thử mở lòng để kết nối với một chuyên viên trị liệu. Người đó có thể cùng bạn trở về với đứa trẻ bên trong, người vẫn đang đứng giữa khoảng sân cũ ấy, chờ một cánh cửa đã quá lâu không mở. Bạn có thể học cách trở thành người lớn dịu dàng mà chính bạn từng khao khát có được. Không phải để quên đi cha, mà là để học cách sống tiếp với trái tim nguyên vẹn hơn.
Bạn không cô đơn trong cảm xúc này. Bạn không cần phải tự chữa lành mọi thứ một mình. Hoa Súng rất trân trọng bạn và mong rằng, từ khoảnh khắc bạn viết ra câu chuyện của mình, bạn sẽ bắt đầu một hành trình mới với sự dịu dàng dành cho chính bản thân.
Nếu bạn muốn, Hoa Súng rất sẵn lòng cùng bạn viết một lá thư gửi cho đứa trẻ bên trong mình. Viết ra cũng là một cách để bạn chạm vào phần mềm yếu đang chờ được thấu hiểu và ôm ấp.
Thương chúc bạn từng bước nhẹ lòng.
Hoa Súng
