LET IT GO
Quay lại danh sách
Cuộc thi viết 2025

LET IT GO

21/1/2026

Tác giả: Cỏ mặt trời - Bài viết đạt giải Ba - Cuộc thi viết trải nghiệm 2025

LET IT GO

Năm con Rắn là một năm của sự điều chỉnh âm thầm. Bài học của con Rắn: sự rõ ràng luôn đi trước sự thay đổi. Trước khi bất cứ điều gì có thể chuyển động, ta cần hiểu điều gì đang lệch khỏi quỹ đạo. Ta phải gọi tên những gì không còn phù hợp. Ta phải tin rằng việc lột bỏ không phải là mất mát, mà là sự chuẩn bị.

Con Rắn nhắc chúng ta rằng trí tuệ thường đến một cách lặng lẽ — và không phải mọi điều có ý nghĩa đều xuất hiện trong sự vội vàng. - sách The Pivot Year.

Năm 2025 của mình là một năm như vậy....

*Đùng đùng* pháo hoa bắn rộn ràng trên nền trời Sài Gòn đang chìm ngập trong ánh đèn lung linh của thành phố không ngủ.

Vậy là năm 2025 tới rồi sao... nhanh thế nhờ. Ừ thì nhanh nè:

Tháng 1: chụp hình cưới (hình Tết).

Tháng 2: học cách chấp nhận.

Tháng 3: nhân duyên và thay đổi.

Tháng 4: gia đình và thêm con trai.

Tháng 5: tình yêu và thêm con gái.

Tháng 6: nảy mầm.

Tháng 7: chăm sóc.

Tháng 8: bối rối và sợ hãi.

Tháng 9: xinh đẹp...nhưng từ bên ngoài.

......

Tháng 10: Tháng của sự hoài niệm và không thể dứt bỏ.

9 tháng trôi qua nhanh đến mức chưa kịp nhận ra thì tháng 10 đã đến.

Mình gọi tháng này là tháng hoài niệm.

Có lẽ vì nó mang theo những điều chưa thể dứt bỏ.

Mình vẫn mơ thấy một người mình từng thích, crush đi qua mà chưa kịp nói gì.

Mình vẫn nhớ hai tuần đi quân sự, vừa vui vừa buồn khi những vấn đề “y như cũ” lại xảy ra.

Mình vẫn không quên được những lời la mắng đã cũ đến mức chẳng nhớ từ bao giờ.

Và có lẽ khó nhất, là mình chưa thể buông tay phiên bản cũ của chính mình

... suốt 22 năm qua.

Một phiên bản buồn rầu,

nhuốm màu “đời là bể khổ”,

hay “em gái mưa”

và không bao giờ tin rằng mình sẽ hạnh phúc.

Vậy mới nói,

có khi người ta đã bước ra khỏi đường hầm rồi,

nhưng họ vẫn tin rằng

mình cần phải cầm đèn cơ.


Tháng 11: Tháng của sự nhận ra, sự nỗ lực và cả sự tủi thân...

Đây là tháng mà mình biết chắc một điều:

mình không thể sống như cũ nữa rồi.

Nếu cứ tiếp tục như vậy,

chắc về già lại nằm đó mà nhắm mắt không nổi,

ráng mở mắt sống tiếp vì

“ủa đời mình sao mà tàn dữ vậy?” (khúc khích).

Rồi mọi thứ bắt đầu mở ra từng chút một.

Giống câu: “Khi bạn khao khát một điều gì đó,

cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được điều đó”

Từ thầy cô, bạn bè,

cho tới mấy cái reel trên Instagram cũng chỉ đường cho mình

(ê hổng có xúi lướt mạng đâu nghen,

tui lướt có 7 phút một lần đó 😌).

Và rồi mình chấp nhận một sự thật:

mình đã sống không mục tiêu, không mục đích,

“ bồng bềnh dữ ha” (khúc khích).

Thế là hai tuần liền,

mình ngồi trong thư viện trường,

vật lộn với cuốn “Thuật thiết lập và .....”.

Đau đớn có.

Mệt mỏi có.

Dày vò có vì nó bắt phản tư quá trời,

có đoạn đọc mà vẫn chưa hiểu kịp.


Nhưng rồi cũng qua...


Cho tới lúc mình tự nói với bản thân là:

“TUI BIẾT PHẢI LÀM GÌ RỒI NÈ.”

Rồi còn có những lúc tủi thân.

Đi lễ tốt nghiệp của bạn bè,

ngồi trên xe buýt mà nước mắt rơi lã chã,

buồn vì thấy mình chưa bằng ai hết.

Rồi mình tự thì thầm:

“Vậy đó mà có sao đâu,

mình đang làm rất tốt mà.”


Tháng 12: Tháng của từ bỏ và nhận biết chính mình,
và cũng là tháng của sự tử tế.

Đó là tháng mà

môn này tới hạn nộp tiểu luận thì...

môn kia vừa thi xong đã phải chuẩn bị ôn thi tiếp.

Một ngày nọ,

tôi đứng lặng nhìn căn phòng,

như đang nhìn thẳng vào tâm trí của mình.

“Sao nó lại bừa bộn tới vậy?”

Một khoảng trầm ngâm xuất hiện,

đến mức ngay cả sự im lặng cũng phải khiếp sợ

Vì nó còn hơn cả im lặng.

Tôi tự hỏi:

sao mình có thể sống ở đây?

sao mình có thể ở trong một tâm trí

chất đầy những thứ linh tinh, không dùng được như thế?

Rốt cuộc,

“mình cần gì?”

Và rồi, suốt tháng đó,

tui vừa làm thứ phải làm,

vừa làm thứ muốn làm.

Tui dọn dẹp.

Dọn hết túi rác này tới túi rác khác.

Lần này chưa xong thì làm lại lần nữa.

Có hôm không chịu nổi,

tui phải ra ngoài học bài.

Trong quá trình đó,

Tui phải liên tục phản tư về những điều mình muốn thấu hiểu.

Và nó đã có kết quả.


Trước ngày thi môn TTHCM –

môn được xem là “khó nuốt”,

phòng tui chính thức ra đi năm túi rác lớn:

Nilon (để dành xài)

Quần áo (để dành mặc)

Sách cũ (để dành đọc)

Niềm tin cũ (để dành cho vui, bỏ không đành)

Kỷ niệm cũ (không đẹp nhưng tiếc)

Phiên bản cũ

(để dành đó, lỡ không thay đổi được thì sao?)


Tui tống một phát,

ĐI HẾT.


Xong tháng 12... à còn mấy ngày khà khà.

Và lại là cuốn sách này The Pivot YearThe Year of the Horse (2026) asks us to

move. Okay so I’ll move. Happy New Year !!!

-------------------

🍀 Cảm ơn Cỏ mặt trời đã tin tưởng, quan tâm và gửi bài viết đến Hoa Súng!
🍀 Có vẻ như năm 2025 với bạn là một hành trình lột xác diễn ra trong âm thầm, lặng lẽ qua từng tháng, trong từng câu hỏi bạn đặt ra cho chính mình. Hình ảnh bạn dọn dẹp căn phòng như đang dọn dẹp chính tâm trí mình thật sự rất chạm, lựa chọn bỏ đi những niềm tin cũ, phiên bản cũ đòi hỏi rất nhiều sự can đảm. Và hành trình này cũng đang cho thấy một điều rất rõ rằng: bạn đang học cách chịu trách nhiệm với cuộc đời mình theo một cách dịu dàng, tử tế với bản thân.
Tin rằng bạn đã sẵn sàng bước sang năm 2026 – năm của sự chuyển động. Mong rằng bạn sẽ tiếp tục tin vào quá trình này và bước đi, tin vào những thay đổi chậm mà chắc, và cho phép mình lớn lên theo nhịp riêng của mình.